https://youtu.be/uWuLSQKSBYU

đôi mắt để nhìn nhưng không quan sát là đôi tai để nghe nhưng không lắng đọng là đôi môi để nói nhưng không phải là lời hay ý đẹp là đôi tay để chạm nhưng không thể cảm là đầu lưỡi để nếm nhưng không tận hưởng được hết sự ngon lành của từng món ta ăn ta sẽ sống mà chẳng cảm nhận được bất cứ thứ gì hirayama không cố để lãng mạn hóa cuộc sống như những kẻ đang dần đánh mất niềm tin vào nó ông trên hết Chỉ làm thật tốt những việc ông cần phải làm đó là sống mỗi ngày đều giống nhau mỗi ngày cũng đều khác nhau hirayama tìm thấy vẻ đẹp trong cuộc sống lặp lại những điều tuy bình dị nhưng đem lại hạnh phúc và thấy những điều mới lạ trong các tương tác tinh tế với cuộc đời

+++

cuộc sống của chúng ta dù có thường nhật đến đâu vẫn có rất nhiều điều để khám phá rất nhiều điều để học hỏi rất nhiều điều để trải nghiệm về những điều khác biệt tạo nên mỗi con người Nếu một ngày của chúng ta được lột bỏ hoàn toàn những lớp áo màu mè đến mức tối thiểu có thể ta sẽ thấy được vẻ đẹp của nó ta sẽ thấy rõ hơn niềm hạnh phúc giản đơn khi thức dậy và đi làm khi đó ta sẽ biết cách sống để mỗi ngày đều khắc đi và dùng thật nhiều thời gian để thay đổi để làm tốt hơn nữa bởi lẽ ta đâu cần đến hai phút cuối đời để làm những việc mà hàng chục năm sống trước hai phút đó ta chưa làm chưa nói trong

++

Untitled

Untitled

https://youtu.be/Kscx2BaqFus

++

Perfect Days by Wim Wanders is a masterful metaphor for internal and external purification. The film appears to be perusing “Man’s Search for Meaning” by Viktor Frankl, which was published in 1946. Hirayama is present to observe that momentous journey of presence, which is the contribution of “Here and Now.” A sense of freedom and the appreciation of solitude while Hirayama indulges his mind, body, and spirit are all indications of “Amor fati,” which literally translates to “love of fate.”

https://universalcinema.ca/perfect-days-an-existential-quest-in-a-daily-life/

++